Sunday, September 2, 2007

Nhớ Nhạc sĩ Trịnh Công sơn




..."Phố bỗng là dòng sông uốn quanh"...

Tối thứ bảy 25/8/2007 và cũng tối thứ bảy 01/9/2007, hai cơn mưa kinh hoàng trút xuống Saigon, - ở những nơi khác tôi không biết được. Một chiều tôi uống cà phê với bạn cũ ở Sparx tại Trung Nguyên góc đường Phạm Đình Hổ, Hậu Giang, Tháp Mười. Một tối uống rượu với nhóm bạn trẻ tại Hồng Ký, góc đường Nguyễn Chí Thanh, Tạ Uyên. Hai nơi này chỉ cách nhà tôi khoảng 400m, nhưng để trở về căn phòng nơi tôi trú thân quả là bó chân, khi trở về nhà đã là ngày hôm sau. Những con đường tôi kể trên đã trở thành dòng sông đen. Mưa, mưa và mưa. Rất nhiều người đã thật khó khăn để di chuyển trên những con đường này, biết đâu có rất nhiều người phải đau khổ vì cơn mưa tầm tã, và lại có người mang oán hận vì những con đường ngập lụt thảm thương. Phải chăng vì Thiên tai hay do chính Con Người đã gây nên thảm cảnh này!!! Thành phố Saigon như những ốc đảo quanh co. Tôi không biết mai này Saigon sẽ ra sao? Quê hương tôi đó! Lộng lẫy và điêu tàn. Hoành tráng và tan hoang. Saigon tôi luôn mang hai khía cạnh, và khoảng cách đó ngày càng xa vời vợi. Tôi yêu nơi tôi được sinh ra và lớn lên biết bao, càng ngày tôi càng yêu thêm và càng buồn thêm! Có lần tôi muốn rời xa nhưng không thể. Đêm qua tôi lại muốn ra đi nhưng chắc rằng thật khó để chia tay. Chia tay một con người đã khó huống hồ chia tay với Quê hương - nơi có những người tôi yêu đang sống.