
Cho tôi lại ngày nào Trăng lên bằng ngọn cau.
Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao.
Cha tôi ngồi xem báo, phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu .
Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê,
hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre,
thấp thoáng vài con nghé, tiếng nước dưới chân đê.
Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về.
Cho tôi lại nhà trường bao nhiêu là người quen,
không ai thù ai oán, ai cũng bảo tôi ngoan.
Tôi yêu thầy tôi lắm, nhớ tiếng nói vang vang.
Tôi theo tà áo trắng cô em bạn cùng đường.
Cho tôi lại một mùa mưa đêm buồn ngoại ô.
Đêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ.
Tôi mơ thành thi sĩ đem thơ dệt mộng hờ.
Cho tôi lại còn nhiều, cho tôi lại tình yêu,
tôi không đòi khôn khéo, tôi không đòi bao nhiêu.
Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo.
Cho tôi thời niên thiếu cho tôi lại ngày đầu.
Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau.
Xin đi từ thơ ấu, đi vui và bên nhau.
Trong tim thì sôi máu, khóe mắt có trăng sao.
Bông hoa cài trên áo, trên môi một nguyện cầu
Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau.
Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau...
Mỗi lần nghe bài Kỷ Niệm nhất là với giọng hát Thái Thanh, tôi không thoát khỏi sự bồi hồi, và ký ức thuở ấu thời dồn dập trở về: Trăng sao với ngọn dầu hao, phố vắng với đêm mùa khô, chiều hè và hương lúa, ngọn tre phủ nắng đường quê.... Biết bao hình ảnh thân thương với tôi giờ đã xa vời vợi! Ông Phạm Duy đã làm tôi muốn khóc qua nhạc phẩm bất hủ này.
Tôi đang sống giữa nội đô, trong một chung cư cao tầng, xung quang, trên cao dưới thấp đều là bê tông, bên trái bên phải đều là nhà, ánh trăng như chỉ còn trong huyền thoại hoặc có nhớ đến chỉ là đêm Trung thu (nhưng chắc gì nhớ Trăng hay chỉ nhớ mua bánh trung thu). Thực ra đó là lỗi tại tôi đã chịu sự xô đẩy của cuộc sống vật chất, mà quên sự thuỷ chung của ánh trăng luôn hò hẹn và đợi chờ mỗi đêm rằm. Một lần ngồi uống cafe ở Thềm Xưa trong một đêm Trăng về, tôi hân hoan biết bao khi gặp lại ánh trăng mà quá lâu tôi không chiêm nguỡng, tôi đã hẹn trở lại Thềm Xưa mỗi đêm rằm (Thềm Xưa nằm giữa 2 quán ăn Lotus và Hương Rừng trên đường Nguyễn Trãi).
Với ánh trăng đã là bao kỷ niệm thiết tha, còn Mẹ Cha, Đường Quê, Hương Lúa, Chiều Hè, Bông Hoa, Tà Áo Trắng.... Tôi thật quá thờ ơ, để rồi mai sau xin được cho đi lại từ đầu, xin chưa vội về sau! Chắc chỉ được trong mơ.
No comments:
Post a Comment