
Đêm nay chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến những người bạn đã lìa xa. Có những người vĩnh viễn chia ly, có những người biết đâu chừng gặp lại. Những người bạn trai, bạn gái, từ thuở thơ ngây đến khi mái tóc pha màu sương khói! Những bạn hữu đã đi qua đời tôi và mỗi người đều để lại trong tôi ít nhiều bâng khuâng mỗi khi nhớ lại. Tự thấy nhiều lỗi phạm đã gây ra cho các bạn, có khi vì mãi mê vui chơi, có lúc vô tình, có khi non dạ trẻ người. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi cũng có lỗi với các bạn! Nếu cuộc sống cho tôi gặp lại các bạn xưa, cho tôi có dịp để nói lời tạ lỗi chân tình.
Ngay giờ đây, bữa cơm chiều của ngày hôm trước tôi đã không ngồi cùng bàn ăn với vợ và con. Giờ này nàng đã ngủ sâu, đứa con chắc không còn thao thức. Chỉ có tôi men rượu còn dư hương trong hơi thở. Tôi luôn trở về nhà muộn màng quá sức chờ đợi của người thân, luôn bỏ những bữa cơm được chuẩn bị cho một gia đình. Tôi nào đâu còn tuổi thanh xuân mà sao tôi mãi hoài không lớn!!! Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Tôi mong sớm đi làm trở lại, để công việc bù đầu sẽ làm tôi mỏi mệt và giấc ngủ đêm về trở lại với tôi.
Ngay giờ đây, bữa cơm chiều của ngày hôm trước tôi đã không ngồi cùng bàn ăn với vợ và con. Giờ này nàng đã ngủ sâu, đứa con chắc không còn thao thức. Chỉ có tôi men rượu còn dư hương trong hơi thở. Tôi luôn trở về nhà muộn màng quá sức chờ đợi của người thân, luôn bỏ những bữa cơm được chuẩn bị cho một gia đình. Tôi nào đâu còn tuổi thanh xuân mà sao tôi mãi hoài không lớn!!! Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Tôi mong sớm đi làm trở lại, để công việc bù đầu sẽ làm tôi mỏi mệt và giấc ngủ đêm về trở lại với tôi.
No comments:
Post a Comment